Bài thơ: Xuất dương lưu biệt - 出洋留別 (Phan Bội Châu
Muôn trùng sóng bạc tiễn ra khơi”. Hai câu thơ gợi ta nhớ đến những câu thơ ngang tàng của ông Hi Văn Nguyễn Công Trứ: “Vòng trời đất dọc ngang ngang dọc.
Khái quát về sóng biển
Cậu trầm ngâm: “Mệ từ khi chân yếu mắt mờ, chắc chưa bao giờ ra biển trở lại phải không chị?” Tôi nghĩ, nhưng không nói ra thành lời với cậu, bởi vì tôi hiểu, biển đã tiễn đưa mệ bằng tiếng sóng bạc đầu trăm năm từ lâu lắm rồi.
Đoàn thuyền đánh cá lớp 4 | Giải Tiếng Việt lớp 4 Tập 2
Mặt trời xuống biển như hòn lửa, Sóng đã cài then, đêm sập cửa. Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi, Câu hát căng buồm cùng gió khơi.
